về Huỳnh Tiểu Hương:
Những ngày đầu tôi biết đến Trung tâm nhân đạo Quê Hương, nơi đây chỉ chăm sóc và giáo dục miễn phí cho khoảng 30 em mồ hôi côi, hữu cơ. Từ những đứa trẻ đáng thương, tội nghiệp, ngay câu chuyện ăn uống, bảo vệ sinh cá nhân cũng là điều rất khó khăn đối với các em. Thế nhưng, bằng tình thương, lòng hiển trì, nhẫn suy, chị và các cộng sự đã trang bị cho những kỹ năng sống cần thiết. Các em lạc quan, tin tưởng vào tương lai với những ngành nghề được học tại trung tâm như: đan, may, kết hạt cườm, sản xuất nước uống đóng chai… và đoàn kết, yêu thương nhau như anh em trong một gia đình . Khi cuộc sống của các em thiểu số tăng dần ổn định thì cũng là lúc 1 thử thách mới tiếp tục đặt ra cho chị. Những đứa trẻ sơ sinh thật đáng yêu nhưng không biết vì lý làm gì đã bị cha mẹ bỏ rơi một cách không thương tiếc. Thực tế này cứ lặp đi lặp lại, làm chị nhớ đến tuổi thơ sâu sắc của mình và nhưng chị phải quyết định nhanh chóng, đó là đón nhận các em, không để cuộc đời em trôi dạt giống như mình. Thế là mái ấm nhân đạo Quê Hương đã trở thành nhà trẻ tự động lúc nào. Những đứa trẻ con bé nhỏ, yếu ớt lại bị côn trùng đốt cháy khắp nơi; những đứa trẻ trẻ trọ trọi nơi công viên, bệnh viện, góc chợ… giờ đây đã trở thành những thiên thần đáng yêu của mẹ Tiểu Hương. Số lượng tăng lên từng ngày, với hơn 350 em cũng đồng nghĩa với việc nặng lo đến ngày càng chồng chất lên đôi vai người mẹ Huỳnh Tiểu Hương. Thế nhưng, thật kỳ diệu là dù có khó khăn, vất vả đến đâu, chị cũng vẫn chu toàn cho các con có một cuộc sống thật đủ, trọn vẹn.
Có ai ngờ rằng, khi về với mẹ Tiểu Hương, nhiều em hầu như không còn khả năng sống sót bởi bệnh tật, côn trùng đốt cháy... Vì vậy, dưới sự chăm sóc, bảo vệ bọc của chị em và đội ngũ cán bộ , giáo viên, bảo mẫu của trung tâm, các em đã trở thành những cô cậu học trò đua động, nghịch nước, ngày đến trường như bao bạn bè cùng trang trí khác. Hàng năm, kết quả học tập của các em đều đạt thành tích tốt trên 90%. Đối với những em tật, có nguyện vọng học nghề đều được mẹ điều kiện cho học sửa xe, học may, bấm huyệt, đan cườm, nghệ thuật... Đặc biệt, những em có năng lực thể thao, nghệ thuật đều được mẹ Tiểu Hương và các thầy giáo phát hiện, bồi dưỡng bổ sung thời gian. Giúp đỡ như vậy trong thời gian qua, các con của mẹ Tiểu Hương luôn tỏa sáng ở những giải đấu bóng bàn, bơi lội, bóng đá, bóng bóng, bóng hào… Và ở bất cứ môn thi đấu nào, các em cũng mang về những giải thưởng cao, coi như món quà quà tặng mẹ. Đặc biệt có em Huỳnh Thiếu Như đã 3 năm Saul nhất môn bơi lội, bóng luống thị xã Dĩ An và tỉnh Bình Dương tổ chức. Để đáp ứng tối đa nhu cầu học tập, sinh hoạt cho các con, chị cũng không ngừng mở rộng, phát triển cơ sở vật chất, trường lớ[p. Từ trụ chỉ có 2100m2 và được cửa hàng xây dựng bằng tranh tre, lá nứa, điều kiện ăn ở, học tập của các em còn khó khăn, thiếu vật chất, đến nay, Huỳnh Tiểu Hương đã đưa ra trung tâm nhân đạo Quê Hương phát triển qui mô hình lên đến 12.000m 2 , với đầy đủ cơ sở hạ tầng như: nhà ăn, phòng học mẫu giáo, phòng học nghề, khu nhà ở cho các em nam, nữ, sân chơi, khu nhà trưng bày hình ảnh của Đại Tường Võ Nguyên Giáp, thờ cúng Họ Huỳnh. Đặc biệt, năm 2015, Trung tâm đã hoàn thành và đưa vào sử dụng sân mầm non, tiểu học, THCS Hương Quê rộng gần 2000 m2, cao 4 tầng, có 20 phòng học, phòng ở và nhà ăn. Với điều kiện cơ sở vật chất khang trang, đầy đủ như thế cùng chăm sóc, giáo dục chug, tận tình của mẹ Tiểu Hương và các cộng đồng tại Trung tâm nhân đạo Quê Hương, có thể nói, các em đã được thụ hưởng một cuộc sống ước mơ, một tuổi thơ thần tiên, hạnh phúc đồng đầy…
Cả một đời nuôi con người ta. Trọn một đời không biết đến hạnh phúc riêng tư là gì. Những tưởng tượng, người mẹ ấy sẽ được người đời tôn vinh. Ấy vậy mà, trong sức mạnh đường đã qua, Huỳnh Tiểu Hương đã mùi trãi đủ mùi vị cay đắng, ôm trọn những nỗi niềm không dễ bày tỏ cùng ai. Từ 2 tờ báo của Mỹ là VietNews, SaiGon USA News cố tình xuyên đi, cho rằng chị là “thông điệp cấp cao” của Chính phủ Việt Nam, là một thông điệp liên quan đến công tác tuyên truyền dưới danh nghĩa công tác nhân đạo, cho đến nhiều kẻ ác ý trong nước bôi nhoa chị “Lợi ích làm từ thiện để ví dụ phun “Đại gia” lắm của nhiều tiền”, có khi nói chị “ Lấy tiền của bọn trẻ để tư lợi cho bản thân” , thậm chí còn nói chị “ Nằm trong danh sách đen của công an vì được các tổ chức phản động của nước ngoài hỗ trợ…” Dẫu tất cả những thông tin trên là hoàn toàn được thiết lập hạ thấp danh dự, uy tín của chị. Thế nhưng, không biện minh, không giải thích, Tiểu Hương âm thầm sống, âm thầm chịu khó và làm những việc mà mình cho là đúng, là không hổ thân với bản thân. Và rồi, chính là không lớn, trưởng thành từng ngày của hơn 350 đứa con; chính sự phát triển không ngừng nghỉ của mái ấm trung tâm nhân đạo Quê Hương đã chứng minh cho cộng đồng xã hội thấy rõ hơn cái tâm, cái tình mà chị dành cho con người và cuộc sống này, nhất là những trẻ thơ bất hạnh, không có nơi nương tựa.
Ngay trong những ngày đầu năm 2018, khi vừa trở về từ Mỹ sau thời gian dài điều trị bệnh, Huỳnh Tiểu Hương lại bật lên với những kế hoạch, dự định mới cho các con. Nổi bật là dự án Khu du lịch sinh thái tại tỉnh Đồng Nai, với kinh phí dự kiến lên đến hàng tỉ tỉ đồng. Mục đích của chị khi thực hiện dự án này là để các bạn có nơi vui chơi, sinh hoạt thỏa thích. Có thể nói, dưới mái ấm Quê Hương, các con của chị đã được hưởng một cuộc sống tươi đẹp và đáng sống biết bao. Thế nhưng, trong lòng chị vẫn chưa yên yên. Mỗi ngày, chị vẫn không rời khỏi ngày dứt trước cuộc sống của những cây thơ bạch mãng vật đáng thương đâu đó… By thế, trong câu chuyện với chúng tôi bao giờ cũng có lời căn cốt của chị: khi bắt gặp ở bất cứ nơi đâu những sinh linh vô thừa nhận xin nhớ đến chị, nhớ đến mái ấm trung tâm nhân đạo Quê Hương để các em có cơ hội được sống, được yêu thương như bao trẻ thơ khác… Chúng tôi thật tâm không mong cuộc sống cuộc sống này có thêm những số trẻ thơ đáng thương nửa nhưng cũng thật vững tâm khi biết rằng, luôn có một người phụ nữ từ tâm mang tên Huỳnh Tiểu Hương sẵn sàng tắm mát đời các em bằng tất cả nguồn yêu thương của mình ./. quỳnh như
.jpg)