Từ độ người đi chẳng trở về.
Lá đổ bao lần ai có hay.
Lẻ loi thềm vắng chuỗi ngày dài.
Hàng cây góc phố thêm cô quạnh.
Hạnh phúc vuột rồi khỏi tầm tay.
Kỉ niệm một thời tưởng nguôi quên.
Tìm về kí ức tủi hờn thêm.
Giăng giăng lối cũ màu mây trắng.
Nhạt nhòa phai uá cánh môi mềm.
Từng nhánh sầu rơi rụng xuống đời.
Nụ cười dần tắt hẳn trên môi.
Trũng sâu lòng mắt đêm không ngủ.
Nhớ mãi tình xưa nhớ mãi thôi.
NHÁNH SẦU
